Ai rời bỏ uế trược, Giới luật khéo nghiêm trì, Tự chế, sống chơn thực, Thật xứng áo cà sa.
Ai sống nhìn tịnh tướng, Không hộ trì các căn, Ăn uống thiếu tiết độ, Biếng nhác, chẳng tinh cần. Ma uy hiếp kẻ ấy, Như cây yếu trước gió.
Nó mắng tôi, đánh tôi, Nó thắng tôi, cướp tôi Ai ôm hiềm hận ấy, Hận thù không thể nguôi.
Và người khác không biết, Chúng ta đây bị hại. Chỗ ấy, ai biết được Tranh luận được lắng êm.
Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo; Nếu với ý ô nhiễm, Nói lên hay hành động, Khổ não bước theo sau, Như xe, chân vật kéo.
Chân thật, biết chân thật, Không chân, biết không chân. Họ đạt được chân thật, Do chánh tư, chánh hạnh.
Như ngôi nhà vụng lợp, Mưa liền xâm nhập vào. Cũng vậy tâm không tu, Tham dục liền xâm nhập.
Nay sầu, đời sau sầu, Kẻ ác, hai đời sầu; Nó sầu, nó ưu não, Thấy nghiệp uế mình làm.
Ai sống quán bất tịnh, Khéo hộ trì các căn, Ăn uống có tiết độ, Có lòng tin, tinh cần, Ma không uy hiếp được, Như núi đá, trước gió.
Nó mắng tôi, đánh tôi, Nó thắng tôi, cướp tôi, Không ôm hiềm hận ấy, Hận thù được tự nguôi.